Sau khi Giang Nam Nguyệt bế quan, Trần Lập trở về lão trạch.
Hắn vốn định đi tìm thê tử Tống Oánh, vừa tới gần nhĩ phòng của chính viện đã nghe bên trong vọng ra một giọng nữ đang cố sức nén giận, nhưng vì quá kích động mà bất giác cao hẳn lên.
“... Đây là thành quả đọc sách suốt tám chín tháng của các ngươi đó sao?! Thật là... tức chết ta rồi!”
Đó là giọng của Tống Oánh.




